Author: admin

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 89

QUYỂN TRỤC

Không ai dự đoán được Giản Hồ sẽ đột nhiên ra tay, càng không ai nghĩ tới Diệp Tố thế nhưng sẽ xông tới nghênh đón.

Một người xếp hạng đệ nhị của tây phương, còn một người là đông phương đệ nhất đếm ngược, dùng chân cũng có thể đoán được ai sẽ thắng.

Diệp Tố lại không hề có chút nào sợ hãi, khi chạy về phía Giản Hồ thì nàng cũng nhanh chóng ném ra mấy đạo phù chú.

Hồ Vương là yêu nên ở tu chân giới phải chịu một lượng áp chế tự nhiên, thêm nữa lúc trước hắn bị thương nặng nên cảnh giới bị thụt lùi. Theo cốt truyện của nguyên tác thì nữ chủ Ninh Thiển Dao vô tình nhặt được hồ yêu, lập khế ước yêu thú, từ đó hai bên cùng một cảnh giới, từ Nguyên Anh sơ kỳ tăng lên đến trung kỳ.

Giản Hồ lúc này hẳn là đã Nguyên Anh trung kỳ.

“Một chút tài mọn.” Đôi mắt hẹp dài của Giản Hồ nhìn Diệp Tố đầy khinh bỉ, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh, mấy lá phù rách cũng muốn đối phó hắn? Đúng là không biết trời cao đất dày.

Hắn vung lên một trảo, cách không xé tan những phù chú đang bay tới, đồng thời nhẹ điểm mũi chân nhảy dựng lên, vọt về phía Diệp Tố, linh cầu trong lòng bàn tay còn lớn hơn trước vài phần.

Mấy người Từ Trình Ngọc đứng ở lối ra của sân thi đấu từ xa cũng có thể cảm nhận được uy hiếp không nhỏ từ động tác của hắn.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 88

CẮN HẠT DƯA TẬP THỂ

Thời gian rút thăm không tính là ngắn, sau khi tên của hai thí sinh hiện lên trên quyển trục thì hai người còn phải lên đài nhận lấy thông hành đơn của đối phương, bởi vì sau khi trận đấu kết thúc thì người thắng cần phải bóp nát thông hành đơn của người thua, tuyên bố đào thải.

Du Phục Thời bốc thăm trúng một tán tu ở tây phương, xếp hạng gần cuối bảng, Dịch Huyền thì lại rút trúng một tu sĩ hạng 500 hơn của đông phương.

Trong đại điện của Côn Luân Phái, tông chủ của năm đại tông đang ngồi ở phía trên, tông chủ của các môn phái khác thì ngồi dọc theo hai bên đại điện, giữa điện có rất nhiều mặt Thủy Vân Kính đang trôi lơ lửng giúp các tông chủ nắm rõ tình hình rút thăm trên sân.

“Năm nay mở màn không có quá nhiều cặp đấu mà thứ hạng hai người không quá xa nhau.” Ngô Nguyệt chống một ngón tay lên trán nói, “Không có trò hay để xem.”

Bà nhớ rõ lần tông môn đại bỉ trước đó có đến bảy tám cặp đấu mà các tu sĩ xếp hạng không quá chênh nhau, đánh đến ngươi chết ta sống, rất náo nhiệt!

“Ở khu vực của đông phương hai người ngồi ở đầu hàng và cuối hàng là đệ tử Thiên Cơ Môn sao?” tông chủ Thượng Khuyết Tông chỉ vào một mặt Thủy Vân Kính hỏi. “Còn kiêu ngạo hơn tất cả mọi người trên sân đấy.”

“Người đẹp kiêu ngạo một chút thì có làm sao.” Ngô Nguyệt thuận miệng đáp.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 60

ẤM ÁP

Hương thơm của thịt dê phiêu đãng khắp nơi trong viện tử.

Thường An đứng cách đó không xa trên mặt tuy không có biểu tình khác thường nào nhưng bụng lại thầm đánh trống rầm rì không thôi, trù nghệ của Tạ đại tiểu thư thật tốt, đặc biệt là món canh gà lần trước cực kỳ ngon, sau khi ăn xong tuy ngoài miệng bọn họ không nói gì nhưng trong lòng vẫn còn nhớ mãi.

Nếu không phải vì sợ quy củ nghiêm ngặt của đại gia thì Thường An thật sự muốn vào bếp xem một cái.

Đám người Thường An có thể nhịn được nhưng Trình Ngạn Chiêu trong phòng thì mũi, miệng đã dài hơn chân, toàn tâm toàn ý hướng về phía nhà bếp, hắn ngồi một chốc thì đầu óc cũng trôi theo hương thơm bay về nhà bếp, thế nên Tống Tiện nói gì với hắn hắn cũng không nghe vào.

Tống Tiện dứt lời một lúc lâu sau vẫn không thấy Trình Ngạn Chiêu trả lời, ngẩng đầu lên nhìn thì đập vào mắt là bộ dáng mất hồn mất vía nhấp nhổm không yên của Trình Ngạn Chiêu.

Tên này không phải ngày thường ăn uống cũng không tốt lắm sao? Hôm nay làm sao vậy?

“Ta đang nói chuyện với đệ đó.” Tống Tiện nâng cao giọng, biểu hiện rất là bất mãn.

Cơn giận sắp nổi lên của Tống Tiện kéo Trình Ngạn Chiêu từ hương thơm của đồ ăn trở về, chuyện quan trọng cũng đã bàn bạc xong, những chuyện còn lại cũng không gấp.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 87

BỐC THĂM

Các môn phái đến tông môn đại bỉ xem thi đấu ai mà không có mục đích riêng, xem đại bỉ chỉ là phụ, chính yếu là muốn tiếp xúc với thế hệ tu sĩ kiệt xuất tương lai.

Trảm Kim Tông cũng không ngoại lệ, tông chủ của bọn họ đã dẫn họ đến Côn Luân từ sớm, huống chi các năm trước bọn họ cũng đều cung cấp dịch vụ chữa trị pháp khí cho các đại tông môn nên địa vị khá đặc thù.

Giờ phút này, trong điện nơi Trảm Kim Tông đang trú lại, một nam nhân đang cầm một khối tố hồi ngọc bản trong tay, sắc mặt lạnh băng nhìn chấp sự đang quỳ trên mặt đất: “Đây là thứ gì?”

“Có người cố ý phát ra, chúng thuộc hạ không tra được bắt nguồn từ nơi nào.” Chấp sự quỳ trên mặt đất mồ hôi đầy đầu nói: “Không biết vì sao mọi ngườiđều nói người trong tố hồi ngọc bản là đệ tử Thiên Cơ Môn.”

Hắn nhìn tới nhìn lui mười mấy lần, chỉ nhìn thấy được một bên mặt, cũng chưa thấy được trên người của người này có dấu hiệu tông môn rõ ràng nào, tuy rằng đạo bào của Thiên Cơ Môn xác thật là màu đen.

“Hay cho một câu ngươi không biết.” Nam nhân trên ghế cao dùng sức ném tố hồi ngọc bản vào đầu của chấp sự, ngọc bản nảy ngược lên văng xuống đất, bể nát, “Đệ tử Thiên Cơ Môn này mấy ngày trước còn làm trò trên tiên đài của Côn Luân, dùng một con tàu bay rách náo động một hồi trên đó, gương mặt kia hiện tại đã khắc sâu trong đầu của mọi người có mặt trên tiên đài hôm ấy! Chỉ cần không mù thì cũng đều biết đó là ai!”

Chấp sự này mấy hôm trước còn chưa tới Côn Luân nên không hiểu đầu đuôi sự việc ra sao, nhưng hiện tại hắn cũng không dám hỏi nhiều, chỉ cúi đầu nhận sai.

Nam nhân ngồi trên ghế cao trên điện hít thật sâu một hơi, lại hỏi: “Thiên Cơ Môn tham gia vòng sơ loại ở đông phương, còn ở trên lôi đài bán pháp khí, chuyện này sao ta chưa bao giờ nghe các ngươi bẩm báo qua?”

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 86

TỐ HỒI NGỌC BẢN

Ba người Hợp Hoan Tông: “……”

Trước nay chỉ có bọn họ ghét bỏ người khác xấu, hôm nay vậy mà cũng có lúc họ bị người khác ghét bỏ lớn lên xấu?

Tông chủ Hợp Hoan Tông Ngô Nguyệt muốn phản bác nhưng khi nhìn vào gương mặt của Du Phục Thời thì lại yên lặng nuốt lời định nói xuống, hắn đẹp hắn nói cái gì cũng đúng.

Các đại tông môn cũng không dừng lâu ở tiên đài, Côn Luân Phái đã cử người ra nghênh đón, dẫn tam đại tông môn đến chỗ nghỉ ngơi.

Đoàn người Thiên Cơ Môn cũng di chuyển theo mọi người để báo danh xử lý chỗ ở, vừa đi không được bao xa thì từ sau lưng truyền đến một trận xôn xao.

“Vạn Phật Tông tới.”

“Người dẫn đầu bên trái là tân Phật Tử sao?”

“Đúng vậy, Cốc Lương Thiên.”

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 85

HỢP HOAN TÔNG

Âm thanh do Thanh Phù phát ra thậm chí còn kinh động cả thủ vệ của Côn Luân Phái, các thủ vệ vẻ mặt đầy đề phòng chạy đến rầm rầm nhưng kết quả chỉ thấy trên không trung của tiên đài có con tàu bay nhỏ đến không thể nhỏ hơn đang đảo quanh, chỉ bé hơn hạt tiêu nhưng động tĩnh gây ra còn lớn hơn tàu bay của các đại tông môn.

Đội ngũ Ngô Kiếm Phái cũng xem đến trợn mắt há mồm, bọn họ biết mấy người Diệp Tố ở trong phòng chế tạo cái gì đó. Khi gần đến tiên đài Côn Luân thì nhóm của Diệp Tố xuống tàu trước, họ lấy ra một cái tiểu tàu bay kỳ quái, ở dưới dán mấy lá Huyền Phù để nó nổi trên không trung, thậm chí còn không dùng linh thạch để điều khiển tàu mà chỉ có thể dựa vào Khấp Huyết kiếm kéo về phía trước.

Lúc ấy nhìn bảy người Diệp Tố ngồi tiểu tàu bay rời đi, các đệ tử Ngô Kiếm Phái cảm thấy chua xót đồng tình không thôi.

Hiện giờ……

Đồng tình cái rắm gì, chua xót cái vẹo gì, toàn bộ biến mất không còn một mảnh, Thiên Cơ Môn đỉnh thật sự, chiếc tàu bay bé tí đó còn kiêu ngạo hơn đại tàu bay của bọn hắn!

Mã Tòng Thu nuốt nuốt nước miếng, hắn cảm thấy có chút hâm mộ.

Từ Trình Ngọc ngửa đàu nhìn tàu bay đang chậm rãi hạ xuống tiên đài, lời nói mang theo ý cười: “Quả không hổ là Diệp Tố.” Chỉ có Thiên Cơ Môn bọn họ mới nghĩ ra được đồ vật quái chiêu như vậy.

Chung quanh ồn ào náo động ngất trời, tất cả mọi người đều đang thảo luận Thiên Cơ Môn rốt cuộc là tông môn nào, nếu không có chút bản lĩnh thật đúng là không làm ra được loại sự tình này đâu, thậm chí còn có người lấy ra tố hồi ngọc bản quay lại một hồi kỳ ba giữa không trung vừa rồi.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 84

TÀU BAY

“……Ngũ đệ tử?” Ninh Thiển Dao ngẩn ra, sau đó liền tươi cười nói, “Thì ra hai vị kia là đệ tử mà chưởng môn mới thu nhận, vậy về sau muội cũng là sư tỷ rồi?”

Vẻ ngoài của nàng ta kiều tiếu đáng yêu, đôi mắt lộc thanh triệt long lanh, lại hay cười, rất khó khiến người khác chán ghét.

Dịch Huyền lại nói trắng ra, “Bọn họ sẽ không gọi sư tỷ.”

Lữ Cửu chỉ là đệ tử trên danh nghĩa, giống với khách khanh của Thiên Cơ Môn hơn, huống chi……

Dịch Huyền nhớ lại nhất cử nhất động thường ngày của Du Phục Thời, hắn đều không gọi Diệp Tố là sư tỷ, sao có thể gọi Ninh Thiển Dao được.

“Vậy muội đây đành phải tiếp tục làm tiểu sư muội thôi.” Trên mặt Ninh Thiển Dao vẫn như cũ mang nụ cười ngọt ngào, “Dịch sư huynh, đại sư tỷ sao cũng tham gia vòng sơ loại vậy, muội còn cho rằng tỷ ấy chỉ biết luyện khí mà thôi.”

“Quá nhàn ý mà.” Dịch Huyền lời ít ý nhiều đáp.

Nụ cười của Ninh Thiển Dao trong nháy mắt cơ hồ là không duy trì được nữa, nàng ta biết quan hệ của Dịch Huyền cùng Diệp Tố trước nay không tốt, nhưng hắn chưa bao giờ bình phẩm hành vi của Diệp Tố.

Những lời ngày nghe qua tưởng như trào phúng, nhưng lại chứng minh rõ ràng rằng quan hệ của hai người đã trở nên hòa hợp.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 83

NGŨ ĐỆ TỬ

Trước khi vòng sơ loại bắt đầu, hoặc là nói sớm hơn trước đó nữa, Ngô Kiếm Phái đã chuẩn bị tàu bay, chờ sau khi chúng đệ tử giành được thông hành đơn cùng với tông chủ và các trưởng lão xử lý, an bày tốt mọi việc trong tông môn xong thì sẽ ngay lập tức khởi hành.

Liên Liên cùng Trình Hoài An xuất phát trước, hai người còn hỏi riêng Diệp Tố có muốn ngồi tàu bay của bọn họ đi không.

Diệp Tố cảm ơn ý tốt của họ: “Chúng ta đã hẹn với Ngô Kiếm Phái rồi.”

Liên Liên xuy một tiếng: “Tàu bay của kiếm tu sẽ không ổn định bằng tàu bay của phù tu.”

“Nhưng tàu bay của chúng ta nhanh hơn tàu bay của các ngươi.” Chu Vân phản bác.

“Năm nay ai nhanh ai chậm còn chưa biết đâu.” Liên Liên đắc ý nói, “Các người cứ rửa mắt mà chờ đi, tàu bay của Ngũ Hành Tông nhất định sẽ kinh diễm chúng phái.”

Sau khi bọn họ rời đi, Ngô Kiếm Phái cũng bắt đầu chuẩn bị đi Côn Luân tham gia tông môn đại bỉ.

Sau vòng sơ loại, số đệ tử Ngô Kiếm Phái bắt được thông hành đơn là 451 người, tàu bay được chuẩn bị có năm tầng, mỗi một tầng có thể chứa được hơn trăm người.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 82

THÔNG HÀNH ĐƠN

Du Phục Thời vừa bỏ quyền xong lần thứ hai thì tên của Diệp Tố liền nhảy lên vị trí cuối cùng của tấm bia đá, cùng lúc đó tiếng chuông báo hiệu vòng sơ loại kết thúc cũng vang lên.

—— kết thúc.

“Lên, lên rồi!” Tây Ngọc vỗ vỗ bả vai Minh Lưu Sa đứng bên cạnh, hưng phấn nói.

Hạ Nhĩ lau lau hốc mắt không có giọt nước mắt nào: “Thật không dễ dàng mà.”

Chu Vân: “……Ngươi nói ai không dễ dàng?”

Không thấy tu sĩ chủ trì mặt đều tái luôn rồi sao? Còn ở đây đổ dầu vào lửa.

Vòng sơ loại hằng năm như thế này, số người tham gia rất đông đảo, có vài tông môn vì muốn có nhiều đệ tử của mình có thể lọt vào bảng một ngàn người nên sẽ sắp xếp các đệ tử giả đấu để tăng điểm, chuyện này đến cuối cùng người có hại nhiều nhất chính là tán tu. Bất quá trên các lôi đài hỗn đấu cũng có không ít tán tu kết đồng minh, nhưng mà trắng trợn công khai giả đấu như hai người này thì tu sĩ chủ trì vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy!

Không đúng, còn không tính là giả đấu, vì bọn họ có đánh nhau chiêu nào đâu!

Vị này thậm chí còn chưa đi đến trung tâm của lôi đài, chỉ mới nhảy lên nhảy xuống bậc thang lên lôi đài thôi mà đã bỏ quyền hai lần!

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 59

CANH THỊT DÊ HẦM SA SÂM, ĐƯƠNG QUY

Bất luận là chuyện gì nếu có thể tiên phong đi trước một bước thì đều sẽ làm ít mà công to.

Huống chi là hàng hóa, càng mới mẻ thì bán buôn càng đắt hàng.

Điền Thừa Hữu bao năm dẫn theo thương đội tới lui các huyện phủ khắp nơi, vì có thể đến nơi sớm một ngày mà có đôi khi chạy nước rút muốn rớt nửa tánh mạng, đạo lý này làm sao ông lại không hiểu cơ chứ?

Nếu lời này nói ra bởi một lão thương nhân thì Điền Thừa Hữu cũng sẽ không kinh ngạc như vậy, nhưng trước mắt ông đây chỉ là một tiểu cô nương……

Điền Thừa Hữu không khỏi một lần nữa đánh giá Tạ đại tiểu thư, lần này Trần gia thôn bắt được sinh ý mua bán với giấy phường hẳn là không phải ngẫu nhiên may mắn mà được, Trần gia thôn xác thật có người hiểu rõ về việc mua bán.

Tạ Lương Thần nói: “Điền lão gia cũng biết, đây là lần thu mua dược liệu đầu tiên của Trần gia thôn chúng tôi, dược liệu thu mua vào thì dễ nhưng bán ra lại rất khó, đây là nan đề mà chúng tôi đang gặp phải, cũng giống với Điền lão gia vậy, thủ hạ trong thương đội của ngài trải qua chiến loạn đã tử thương không ít, việc duy trì kế sinh nhai cho cả đoàn hẳn cũng là nan đề của ngài, hiện tại mặc kệ là đối với ngài hay là đối với Trần gia thôn mà nói thì trước mắt cũng chỉ có hai con đường duy nhất, hoặc là chậm rãi tích cóp tiền vốn chờ đợi thời cơ, hoặc là nghĩ một con đường làm sinh ý khác.

Phương án tích góp tiền vốn dần dần nhìn có vẻ ổn thỏa nhưng hiện giờ có không ít thương nhân từ phương nam đang ngược lên phương bắc, sức người sức của trong tay bọn họ vượt xa so với chúng ta, chờ sau khi bọn họ đứng vững được gót chân ở phương bắc thì lúc đó chúng ta cũng chỉ có thể bị người kìm chế.”

Điền Thừa Hữu trầm ngâm cân nhắc, nếu trong tay không có tiền thì liền không làm sinh ý sao? Ông hiện giờ không thể đưa ra được một đại thương đội nhưng ông vẫn muốn đi một chuyến này, bởi vậy có thể thấy được ông không phải là người sẽ dễ dàng từ bỏ.

Đọc
error: