Author: admin

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 67

ĐỊCH HỮU

Tạ Lương Thần lặng lẽ quan sát cửa hàng bày biện các loại da lông, trong đầu cố gắng nhớ lại thân phận của người trước mắt này.

Cửa hàng rất nhỏ, ngoại trừ vài tấm da cáo, da chồn có chút đắt tiền thì còn lại đa số đều là các loại da lông thường thấy như da ngựa, da dê và một ít da trâu, nhìn qua thì hẳn ai cũng sẽ nghĩ đây là một tiểu thương nhân.

Tiểu thương nhân. Ba từ này chợt lóe qua trong đầu Tạ Lương Thần, nàng đột nhiên nghĩ ra đã gặp qua người trước mắt này ở đâu, kiếp trước khi nàng ở Tô gia, lúc thu mua dược liệu không tránh khỏi có đôi khi cũng sẽ có người bán các loại gân hoặc sừng thú, nàng sẽ đưa mấy thứ này đến Quân Khí Giám, nàng đã từng gặp gương mặt này ở Quân Khí Giám.

Chẳng qua lúc ấy thân phận của hắn không phải là thương nhân mà là mặc trên người một thân quan phục chính bát phẩm.

Một thương nhân, mười hai năm sau lại giữ chức quan chế tạo binh khí, tuy rằng chức vị không cao nhưng cực kỳ quan trọng, là do người này cực kỳ thông minh, tìm được một con đường nhập sĩ, hay là sao lưng có người giúp đỡ?

Tạ Lương Thần cân nhắc trong lòng, trên mặt lại không có biểu hiện gì khác, ánh mắt dừng trên da dê thật lâu.

Vương Kiệm nhìn ra manh mối cười nói: “Tạ đại tiểu thư muốn mua da dê sao?”

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Phiên ngoại 3

SUY NGHĨ KHÔNG AN PHẬN

Gần đây Du Phục Thời thập phần nỗ lực, nghiêm túc lên lớp, mục tiêu mới của hắn chính là vượt qua chưởng môn Thiên Cơ Môn.

Đáng tiếc, tuy rằng hắn có thể vận dụng linh hỏa, cũng có thể luyện hóa tài liệu nhưng đối với luyện khí hắn thật sự dốt đặc cán mai.

Những tài liệu rắc rối đó dù hắn có nhớ kỹ cũng không biết dùng, cái gì phối với cái gì nghe thôi hắn đã buồn ngủ díp mắt.

Chỉ trong mấy tháng ngắn ngủn, Du Phục Thời từ đệ tử nhập môn đệ nhất thành công trở thành đệ nhất……từ dưới đếm lên, chỗ ngồi cũng từ hàng đầu chuyển xuống hàng cuối lớp.

Linh hỏa, luyện hóa tài liệu hắn đều làm được rất tốt, chỉ là luyện không ra pháp khí.

Sau khi các trưởng lão nghe báo lại thì đều nhất trí yêu cầu Diệp Tố tăng cường dạy dỗ, kiên quyết không thể lãng phí một hạt giống tốt như vậy.

Vì thế Diệp Tố chỉ đành phải bắt đầu mở lớp bổ túc cho tiểu yêu.

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 66

NGƯỜI QUEN

Trần lão thái thái bị câu nói của Tạ Lương Thần chọc tức, giận đùng đùng bước ra khỏi cửa, chui vào nhà bếp, bắt đầu than phiền với ông Táo.

Ở trong lòng Trần lão thái thái, ông Táo có thể quản được hết thảy mọi chuyện, vị thần tiên này không chỉ riêng là ông Táo mà còn là Thần Tài, Dược Vương, Tống Tử nương nương, Nguyệt Lão, tóm lại bày một bàn thờ ông Táo là tương tương đã bái lạy tất cả các vị thần tiên, miễn phải tốn thêm nhiều tiền nhang đèn.

Trần lão thái thái xin ông Táo phù hộ cho Trần gia thôn có thể vẫn luôn bình an, cho ngoại tôn nữ và tôn nhi của bà an tường khỏe mạnh.

Khi Trần Vịnh Thắng đem bạc tới thì cũng vừa lúc Trần lão thái thái vừa giết một con vịt cho vào nồi.

Trần Vịnh Thắng có chút ngạc nhiên: “Đại nương, sao hôm nay lại ăn thịt vịt?”

Đọc

Hỉ Ngộ Lương Thần – Chương 65

CHIA TIỀN

Hai mắt Trần lão thái thái nhìn các rương đầy say mê đến sắp hoa cả mắt, Điền Huệ Trân lại mở một cái rương khác ra.

Bên trong chứa đầy ắp các xâu tiền đồng được xếp gọn gàng đầy cả rương.

Trần lão thái thái theo bản năng duỗi tay sờ sờ eo của mình, nhiều tiền đồng như vậy cột vào trên eo không biết là cảm giác gì nhỉ? Nếu cứ như vậy nghênh ngang mà đi trên đường có thể bị người khác hâm mộ chết không thì Trần lão thái thái không biết, chứ mà bà biết rõ ràng một chuyện là nếu bà thật sự làm như vậy thì bà ngay lập tức sẽ biến thành một người vô cùng “quý trọng.”

Điền Huệ Trânnói: “Phụ thân của ta đã cố ý dặn dò đổi thành nhiều tiền đồng một chút, như vậy mọi người sẽ dễ dàng sử dụng hơn.”

Ngoại trừ tiền đồng thì số còn lại đổi thành một, hai thỏi bạc vụn.

Nhìn những rương to này, người Trần gia thôn tụ tập ở bên trong lẫn bên ngoài nhà trong lúc nhất thời thập phần an tĩnh, ánh mắt chuyển từ vui sướng sang đến có chút ngơ ngẩn, mờ mịt.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Phiên ngoại 2

THỜI KHÔNG SONG SONG: KHI SƯ DIỆT TỔ

Gần đây Thiên Cơ Môn vừa thu một nhóm đệ tử mới, các sư huynh sư tỷ nội môn phải dẫn dắt các đệ tử này.

Nhiệm vụ chủ yếu đó là giúp bọn họ quen thuộc với hoàn cảnh của tông môn.

Diệp Tố thân là đại sư tỷ dòng chính của Thiên Cơ Môn, không cần phải dẫn dắt đệ tử mới, nhưng các trưởng lão thích trộm lười cảm thấy nàng quá rảnh thế nên liền bảo nàng đi dạy các đệ tử mới luyện khí.

Diệp Tố cũng cảm thấy chả sao cả, nàng xác thật là nhàn rỗi không có việc gì làm.

Thiên phú của nàng quá cao, tiến giai quá nhanh, Diệp Tố sơ bản thân mình vừa lơ đãng một chút thôi sẽ phi thăng ngay tắp lự.

Vì thế nàng liền đồng ý, quyết định làm lão sư dạy học một thời gian.

Trời vừa sáng Diệp Tố đã dậy, đi đến học đường chờ các đệ tử mới tiến môn.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Phiên Ngoại 1

LAU ĐI BÀN LUÂN HỒI

Sau chiến thắng trong trận chiến trở về, Du Phục Thời phải tiếp nhận tân Thần sơn, đó đã trở thành lãnh địa của hắn, hắn liên kết sơn mạch của Thần sơn vào bản thân, cùng lớn cùng mạnh.

Tân Thần sơn càng phồn vinh thì lực lượng của tất cả Ngự Thần của Du phủ càng trở nên cường đại.

Thần sơn là nguồn cội lực lượng của các Ngự gia trên Thượng Trọng Thiên, cũng là Thiên Đạo ban cho.

Kết nối với Thần sơn mạch không phải là một việc đơn giản, nhưng đối với Du Phục Thời mà nói, chỉ là mất mấy ngày liền kết nối thành công.

Gần đây hắn có một việc phiền lòng khác.

Cha mẹ hắn đột nhiên chạy mất, vứt lại các Ngự gia để một mình hắn xử lí, nhưng hắn vốn không muốn quản những chuyện linh tinh phiền phức này, cả ngày chỉ có một mong muốn đó là lười biếng và ngủ.

Đương nhiên còn muốn đại sư tỷ “dạy” hắn một ít thứ.

Đáng tiếc có người trời sinh đã mệnh lao lực.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 226

YẾN HỘI (HOÀN CHÍNH VĂN)

Thần lực và kiếm ý của Du Phục Thời hoàn toàn vượt ra ngoài sở liệu của Chung Ly Khanh, hắn vốn chỉ cho rằng lối phương lấy kiếm ra cùng lắm chỉ là để ra vẻ, nâng cao khí thế mà thôi.

Nói về kiếm thì có ai có thể vượt qua được hắn?

Chung Ly Khanh bằng một thanh kiếm đã xưng bá Linh Cảnh đại lục, sau khi lên thượng giới còn tiếp nhận truyền thừa của huyết mạch Chung Ly gia.

Du Phục Thời làm sao có thể đả thương được hắn?

Chung Ly Khanh trợn to mắt không thể tin nổi mà cúi đầu nhìn ngực của mình, máu nhuộm đỏ cả một vùng áo, khiến hắn không thể nào không nhìn thẳng vào Du Phục Thời.

Ngược lại, Du Phục Thời ở đối diện lại chẳng để ý chút nào đến suy nghĩ của Chung Ly Khanh, hắn chỉ nghĩ sớm hạ gục tên này.

Dịch Huyền cứ mãi lẽo đẽo theo sau Diệp Tố làm hắn nhìn thấy mười phần khó chịu!

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 225

TRẬN CHIẾN TRỞ VỀ

Thời gian gần đây, ai cũng có thể cảm nhận được sóng ngầm ở Thượng Trọng Thiên đang trào dâng mãnh liệt, đặc biệt là những người ở Chung Ly phủ đều muốn tìm cách nào đó thử xem lực lượng của tân Ngự Thần Du gia sâu cạn như thế nào.

“Trước đó các người đã biết hắn đi Phù Thế đại lục?” Chung Ly Khanh ngồi trên ỷ tọa cao nhất, nhìn chúng Ngự Thần hai bên.

Hắn là Ngự Thần mạnh nhất Chung Ly gia, mặc dù đương nhiệm Ngự Thủ là phụ thân hắn nhưng cũng chỉ có thể ngồi khuất bên dưới.

“Vốn dĩ cho rằng không có lôi phi thăng hắn sẽ không thể lên được đây.” Sắc mặt phụ thân của Chung Ly Khanh khó coi nói, ông ta còn cố ý đi đóng lại các thông đạo có thể thông với hạ giới của Du gia để phòng ngừa Du gia phát hiện Du Phục Thời ở Phù Thế đại lục thì sẽ hạ phàm tìm cách giúp hắn phi thăng.

Ai ngờ được lúc sau này lại có một tán Thần từ đâu nhảy ra đánh cược với bọn họ.

Tuy rằng lúc ấy ông ta cũng biết về việc đánh cược đó, nhưng ông không ngăn cản là vì không dự đoán được Chung Ly Khanh sẽ thua.

“Các người có phải còn động tay chân vào chuyện khác nữa hay không?” Chung Ly Khanh hỏi, từ nét mặt của phụ thân mình hắn có thể nhìn ra được chút gì đó.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 224

TỈNH LẠI

Khoảnh khắc sợi thần thức quay về thân thể, Diệp Tố liền cảm thấy vô số mỏi mệt ập đến, nàng thấy Đồ Thế tiền bối và Vu Thừa Duyệt đều đã được sắp xếp tốt, tiểu sư đệ đi theo Ngự Thủ học quản lí sự vụ nên bản thân trở về phòng nghỉ ngơi.

Chỉ là, sau khi chìm vào giấc ngủ lại hoàn toàn mất đi toàn bộ ý thức.

Đến khi Du Phục Thời trở về thấy Diệp Tố lay thế nào cũng không tỉnh thì tức tốc di tìm Dung Nhai, muốn ông đến xem Diệp Tố thế nào.

Dung Nhai cảm thấy nhi tử có chút chuyện bé xé ra to, lo lắng quá mức: “Chắc là ngủ nướng mà thôi.” Ông cũng thường xuyên ngủ nướng.

“Nàng ấy sẽ không như vậy.” Du Phục Thời nôn nóng nói, ít nhất hắn chưa từng thấy qua Diệp Tố ngủ nướng.

Dung Nhai cứ thế bị nhi tử “áp tải” đến phòng Diệp Tố, chỉ đành phải nghiêm túc kiểm tra Diệp Tố đang ngủ trên giường, xem đến xem lui một lúc mới có thể xác định được: “……người không sao, phỏng chừng là do căng thăng quá lâu, đột nhiên thả lỏng lại nên mới xảy ra tình trạng thế này, có chút sốt nhẹ, nghỉ ngơi một thời gian là sẽ khỏe lại thôi.”

Du Phục Thời đưa tay ra sờ sờ trán Diệp Tố, thật nóng.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 223

ƯỚC ĐỊNH

Sợi thần thức kia của Diệp Tố không lập tức trở về thượng giới cùng với Du Phục Thời mà tạm thời lưu lại Phù Thế đại lục.

Không ai biết nàng chỉ là một sợi thần thức.

Diệp Tố lưu lại là vì muốn đem tất cả mọi thứ đã học ở thượng giới truyền lại cho những người khác.

Nàng đi đến Quy Tông thành trước, tìm Liên Liên và Trình Hoài An.

Hai người vừa nghe có Diệp Tố đến tìm thì tức khắc chạy ra từ tông môn.

“Diệp Tố, ta còn tưởng cô……đi rồi.” Liên Liên nhìn nàng đầy kích động, ngày đó sau khi bọn họ rời khỏi Quy Tông thành, Liên Liên vẫn luôn nghĩ rằng rằng Diệp Tố sẽ giống Đồ Thế tiền bối vậy, phi thăng rời đi Phù Thế đại lục.

Dù sao ngày hôm đó khí tức trên người Diệp Tố quá không bình thường.

Đọc
error: