Author: admin

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 155

LÂM TUYỀN THÀNH

Bên trong Côn Luân, trên đại điện.

“Người được phái đi điều tra đã truyền tin về, linh khí Thiên Cơ Môn sống lại là thật.”

“Có đệ tử Vô Âm Tông kể lại, Thiên Cơ Môn đầu tiên là dâng lên hộ môn đại trận, sau đó khi đại trận đột nhiên tan vỡ không lâu thì ở nơi xa vang lên một tiếng nổ chấn động rất lớn, tiếp theo linh khí liền phun trào ra trong Thiên Cơ Môn như suối nước”

Trong điện có vài chấp sự đang đứng, tất cả đều hơi khom lưng, chấp tay hội báo những tin tức thu thập được.

Lão nhân tóc nâu nhìn về phía Phong Trần đạo nhân đang ngồi trên vị trí chủ tọa: “Tính thời gian thì hẳn là Diệp Tố đã trở lại từ Luân Chuyển Tháp, liệu có phải con nhóc đó đã tìm được bảo vật gì bên trong tháp hay không?”

“Linh khí sống lại không đơn giản là việc mà một bảo vật nào đó có thể làm được, nếu có thể khiến cho Vô Âm Tông lân cận nhận thấy được khác thường thì hẳn là vấn đề linh mạch của bọn họ đã được giải quyết.” Phong Trần Đạo Nhân vốn dĩ đang khép hờ hai mắt lúc này mở mắt ra, nghiêng đầu nhìn lão nhân tóc nâu, “Chuẩn bị lễ chúc mừng Thiên Cơ Môn.”

“Bất quá chỉ là khôi phục linh khí mà thôi.” Hồng Liễu trưởng lão với mái đầu bạc đứng bên cạnh nhếch miệng tỏ vẻ không phục, “Đạo nhân tỏ ý coi trọng như vậy ngược lại cho bọn chúng quá nhiều thể diện rồi.”

Phong Trần đạo nhân nhẹ nhàng liếc mắt nhìn sang lão, mang theo uy áp vô hình, khiến Hồng Liễu lập tức căng cứng cả người.

Trong điện an tĩnh như tờ, một hồi lâu Phong Trần đạo nhân mới cảm khái một tiếng: “Côn Luân và Thiên Cơ Môn từng có giao tình không cạn, hiện giờ một vài đệ tử của bọn họ lại có thiên phú xuất chúng, linh khí của tông môn lại sống lại, song hỷ lâm môn, đáng lẽ ta phải đến chúc mừng. Chẳng qua ma giới xâm lấn, chúng ta còn phải tập trung quét sạch ma vật, không tiện đích thân đến chung vui.”

“Ta sẽ chọn vài món lễ vật gửi sang đó.” Lão nhân tóc nâu tiếp lời.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 154

HỒI SINH

Một kiếm đó vừa chém tới, trong nháy mắt khi chạm vào mắt trận, thân kiếm phát ra quang mang đỏ như máu, chấn động phát ra khiến không khí xung quanh gần như đọng lại.

Hồng quang chói mắt làm cho nấy người đứng trên Thí Luyện Trường cơ hồ không mở được mắt, ai cũng không phát hiện ra trên thân kiếm Khấp Huyết ẩn ẩn những đường mảnh nhỏ đỏ quạch như mạch máu, tựa như huyết mạch của người sống, chúng cấu thành một đạo phù chú, cuối cùng hòa vào lưu quang đỏ như máu đâm vào giữa pháp trận.

Trận trung trận điên cuồng hấp thu linh khí ở dưới lòng đất sâu ở một nơi xa nào đó, ý đồ muốn cản lại một kiếm này, nhưng chỉ tốn công vô ích, ánh sáng đỏ phảng phất như là thiên địch của hộ môn đại trận, len lỏi theo từng ngóc ngách có dấu vết của đại trận, đập nát nó từng tấc một.

Ánh sáng đỏ không ngừng men theo đại trận lan ra xa, đi đến đâu phá hủy đại trận đến đấy.

—— lấy phù phá trận.

Nếu Diệp Tố có thể nhìn thấy, sẽ phát hiện phù chú này giống như đúc tờ họa phù trong từ điển cổ văn.

Nhưng lúc này, sự tập trung của mọi người đều đang đổ dồn về phía hộ môn đại trận.

Từ sau một kiếm của Du Phục Thời vung xuống, hộ môn đại trận màu lam nhạt bao trùm lấy Thiên Cơ Môn, lấy mắt trận làm trung tâm, vỡ tung thành vô vàng mảnh nhỏ trong chớp mắt, cuối cùng tiêu tán trong không trung.

Nơi xa dưới lòng đất, ánh sáng đỏ đã đụng phải cỗ lực lượng nào đó, chúng không ngừng va chạm cắn nuốt lẫn nhau.

Tất cả mọi người nín thở chờ đợi, chờ một sự biến hóa nào đó, hoặc là nói chờ một kỳ tích xảy ra.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 153

PHÁ MẮT TRẬN

Sáng sớm ngày hôm sau Hoàng Nhị Tiền mang linh thạch đến chân núi Thiên Cơ Môn.

Không chỉ là linh thạch mà hắn còn chọn ra vài loại tài liệu đặc biệt trong số các loại tài liệu thu mua được chuẩn bị đưa cho Diệp Tố.

“Tới sớm như vậy?” Diệp Tố còn đang ngồi xổm ở đại môn trầm tư, nhìn thấy Hoàng Nhị Tiền thì có chút kinh ngạc.

“Sửa soạn linh thạch một đêm là đủ rồi.” Sắc mặt của Hoàng Nhị Tiền tốt hơn trước không ít, tuy rằng trên mặt có chút mỏi mệt nhưng so với lần ban đầu gặp mặt thì hiện tại hắn lưng eo thẳng thốn, cũng không còn nét khô gầy tặc khí trong quá khứ.

Khó có khi thấy Diệp Tố nghiêm túc yêu cầu một việc như vậy, Hoàng Nhị Tiền lo nàng cần dùng gấp nên đêm qua hắn trắng đêm gom góp linh thạch khắp nới, sợ chính mình đem tới chậm.

“Đa tạ.” Diệp Tố đứng dậy nhận lấy linh thạch Hoàng Nhị Tiền đưa qua.

“Một túi Càn Khôn khác là tài liệu mà tài liệu hành thu được trong một năm này, cô xem thử có thể dùng được hay không.” Hoàng Nhị Tiền thở dài, “Tu sĩ bình thường như bọn ta cũng không có cách nào có thể đối phó được ma vật, chỉ có thể trông cậy vào các tu sĩ lợi hại mà thôi.”

Hắn đưa linh thạch xong, nói mấy câu với Diệp Tố rồi lại vội vã rời đi, còn một đống tài liệu cần thu thập nhập kho.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 152

TÔNG SỬ

Để dựng lên hộ môn đại trận cần một lượng linh thạch cực lớn, Diệp Tố muốn dâng nó lên để có thể một lần trông thấy đại trận hoàn chỉnh một cách rõ ràng, muốn xem thử nó có liên hệ gì với linh mạch sau núi hay không.

“Được.” Hoàng Nhị Tiền thậm chí không hỏi lí do là gì, trực tiếp đồng ý, “Ta sẽ đưa tới Thiên Cơ Môn.”

“Truyền Tống Trận ở khu vực này không dùng được nữa.” Dịch Huyền đang chà lau Trọng Minh đao chen vào một câu, “Chỉ có thể dùng quyển trục truyền tống.”

Hơn nửa năm này Vô Âm Tông tìm người đến thiết lập một Truyền Tống Trận trong tông môn của chính mình, Truyền Tống Trận dưới chân núi không có người duy trì hoạt động, cứ thế mà hoang tàn.

“Ta có quyển trục truyền tống.” Hoàng Nhị Tiền nói, “Nửa năm nay quyển trục truyền tống bán rất chạy, rất nhiều tu sĩ cần mua nên ta nhập vào rất nhiều.”

Hiện giờ Truyền Tống Trận đa phần chỉ được vận hành ở các thành lớn, các địa phương nhỏ dễ dàng bị ma theo dõi, có thể khi vừa đến nơi liền sẽ lọt vào phục kích của ma vật, trong khi quyển trục truyền tống có thể trực tiếp đến được mục tiêu, chính xác và tiện lợi hơn.

“Vậy ta đi chuẩn bị linh thạch ngay.” Hoàng Nhị Tiền đóng lại truyền tin ngọc điệp.

Diệp Tố ngồi thẳng xuống bậc thang trong sân, thức hải trong linh phủ của nàng vẫn đang không ngừng quay cuồng, vừa rồi tự đoạn thần thức mang đến ảnh hưởng không nhỏ, đầu nàng đau muốn nứt ra.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 151

KHỐN TRẬN

Linh thạch lưu thông trong tu chân giới đều được khai thác từ linh mạch mà ra, chỉ cần không khai thác quá mức, ngàn năm sau phần linh thạch bị lấy đi sẽ chậm rãi mọc lại.

Việc một tông môn rút ra linh khí quá nhiều dẫn tới toàn bộ linh mạch khô cạn giống Thiên Cơ Môn hiếm có nhưng xác thật có từng xảy ra.

Linh mạch cạn kiệt dẫn tới hậu quả liên hoàn đó là tông môn suy bại, hiện tại trong đá linh mạch vậy mà lại toát ra linh khí mỏng manh, việc này không hề nghi ngờ thắp lên trong lòng mọi người một tia hy vọng mãnh liệt.

Thần thức của Diệp Tố không ngừng khuếch trương, thâm nhập vào trong đá linh mạch, nàng muốn dò xét nguồn cơn vì sao linh khí lại sống lại, thần thức đi theo chút linh khí mỏng manh đó mà di chuyển, đi được một đoạn nàng lại phát hiện phần đá linh mạch ở đằng xa vẫn khô cạn như cũ.

Thần thức của nàng bao trùm lên toàn bộ khu vực linh mạch chạy qua ở sau núi, dò xét thêm một lát Diệp Tố lại phát hiện một số sợi linh khí rất nhỏ, nàng tập trung thêm thần thức về hướng đó, thần thức đi mỗi lúc một xa, dần dần vượt ra khỏi linh mạch của Thiên Cơ Môn, càng ngày càng xa, cuối cùng lại phát hiện những sợi linh khí này tựa hồ đến từ những phương hướng khác nhau.

Những phương hướng này……

Không đợi Diệp Tố suy nghĩ cẩn thận, ngay lúc này thần thức của nàng đột nhiên bị một thứ gì đó theo dõi, cổ lực lượng đó cực kỳ đáng sợ, không những khiến người khác nhìn không thấu lại còn bao bọc bởi một thứ áp lực khiến người hít thở không thông.

Diệp Tố cảm nhận được nguy hiểm, cổ lực lượng kia nhẹ nhàng phát hiện chính xác thần thức của nàng đang hiện diện, sau đó liền nhào tới công kích.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 150

LINH MẠCH

Phía dưới Cửu Huyền Phong Thiên Cơ Môn có một Thí Luyện Trường cực lớn, nghe nói trong thời kỳ cường thịnh của tông môn, nơi này lúc nào cũng tấp nập các đệ tử đến đây luyện khí, tỷ thí.

Về sau linh khí khô cạn, nơi này biến thành một đại quảng trường trống rỗng đìu hiu, lâu lâu sẽ có một vài sư đệ sư muội bưng ghế dựa tự mình làm chạy ra đây ngồi phơi nắng.

Hiện nay Diệp Tố xuống đến nơi thì thấy một mảnh hỗn độn, khắp nơi đều là những phiến đá bị nổ tung vỡ vụn, Hồ trưởng lão đang tiến hành sửa chữa, Khấp Huyết ở bên cạnh chu mông lắp từng mảnh đá vào.

“Hồ trưởng lão.” Diệp Tố tiến đến phụ giúp dời các phiến đá tập trung lại đây.

“Con đã trở lại rồi.” Hồ trưởng lão buông xuống một phiến đá, nhìn nàng nói, “Ta nghe mấy đứa Dịch Huyền nói con vẫn luôn ở trong Luân Chuyển Tháp, có thu hoạch gì không?”

“Con đọc rất nhiều sách.” Đầu ngón tay Diệp Tố sờ qua những mảnh đá phiến, đều là chất liệu thượng thừa, đáng tiếc nhiều năm không có linh khí bồi dưỡng mới có thể bị ma vật tàn phá nghiêm trọng như vậy.

Hồ trưởng lão nghe vậy liền tức khắc nở nụ cười: “Thói quen ở đâu cũng tìm sách đọc của con thật là không đổi được.”

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 149

HỘ MÔN ĐẠI TRẬN

“Đại đồ đệ? Con ra khỏi Luân Chuyển Tháp rồi?!” Trương Phong Phong vừa thấy là Diệp Tố liên hệ đến thì liền lập tức kích động.

Khi gương mặt trẻ tuổi non choẹt của sư phụ hiện lên trên truyền tin ngọc điệp, Diệp Tố vẫn cảm thấy có chút chưa quen được.

“Con đang ở sau núi Thiên Cơ Môn.” Diệp Tố đánh giá Trương Phong Phong, so với lúc trước thì có gầy đi vài phần, trang trí phòng ốc phía sau lưng ông cũng không giống ở Thiên Cơ Môn: “Con nghe nói Ma giới xâm lấn, các sư đệ sư muội vẫn an toàn chứ sư phụ?”

“Nhóm sư đệ sư muội Lưu Sa dẫn đi vẫn còn đang ở Ngô Kiếm Phái.” Trương Phong Phong đáp, “Mấy đứa Dịch sư đệ con cũng đã trở lại từ Luân Chuyển Tháp, bọn nhóc đã cùng với Vu thủ vệ, Hồ trưởng lão che chở Thiên Cơ Môn.”

Nếu nói như vậy thì Thiên Cơ Môn hẳn là không có ai xảy ra chuyện gì.

“Sư phụ, tình hình hiện tại của tu chân giới thế nào?” Diệp Tố hỏi, bên ngoài Luân Chuyển Tháp không có một ai, các đệ tử cùng chưởng môn bái phỏng hai tông cũng chưa về, tình huống nhất định không thể tốt được bao nhiêu.

Quả nhiên, vừa nghe lời này của nàng thì ánh mắt Trương Phong Phong liền lộ vẻ phiền muộn: “Các đại tông đã phá hủy mấy cái huyết trì, nhưng vẫn có huyết trì mới không ngừng mọc lên, ma tộc cũng không ngừng thông qua huyết trì tiến vào tu chân giới, cục diện chỉ có thể nói là tạm thời được khống chế.”

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 148

THÁP LINH

Mọi chuyện phát sinh bên ngoài, Diệp Tố ở trong Luân Chuyển Tháp hoàn toàn không hề hay biết, nàng còn đang ở tầng bảy dây dưa cùng với yêu thú cao giai.

Lục giai yêu thú chạy khắp tầng, ngẫu nhiên còn có thất giai yêu thú xuất hiện, để đi được từ cầu thang lên tầng tám đến cầu thang xuống tầng sáu, Diệp Tố đã phải vận dụng hết mười tám ban võ nghệ của bản thân, hao hết tâm tư mới có thể đi xuống.

Đáng tiếc yêu thú ở tầng bảy lại không phải là đồ thật, Diệp Tố vừa thở dốc đỡ cầu thang vừa nghĩ thầm, nếu không còn có thể kiếm thêm được chút yêu đan.

Nàng chậm rãi bước xuống, một lần nữa trở lại tầng sáu, cả tầng trống không.

Đại sư tỷ tức khắc cảm thấy có chút hổ thẹn, hai người bọn họ đã hút sạch sẽ linh khí ở tầng thứ sáu, về sau những đệ tử vào tháp có thể sẽ không còn cơ hội tu luyện ở đây được nữa.

Bất quá trước khi tiếp tục đi xuống, Diệp Tố nhận thấy linh khí ở tầng sáu so với khi bọn họ đi lên lúc trước hình như nhiều hơn một chút, có vẻ linh khí có thể tái sinh, điều này khiến áy náy trong nội tâm của nàng cũng giảm đi một chút.

Sau khi xuống đến tầng năm, Diệp Tố nhìn cả một tầng bí kíp, quyết định có thể xem bao nhiêu thì xem bấy nhiêu, đều là bí kiếp miễn phí, xem quyển nào chính là hời quyển đó, vì thế nàng đều chọn sách dày để xem, mỗi loại một quyển.

Diệp Tố ngồi xuống, dựa lưng vào kệ sách, tay trái một quyển, tay phải một quyển, trên đùi lại để một quyển, bên cạnh còn có một chồng bí kíp khác, lật lật bên này lại lật lật bên kia.

Nàng còn cố ý lấy ra một bó nhang từ trong túi Càn Khôn, lại lấy thêm một lư hương nhỏ, cắm nhang vào đốt tính giờ.

Diệp Tố quyết định sẽ nghỉ ngơi ở tầng thứ năm ba tháng, còn ba tháng cuối cùng sẽ lại đi xuống các tầng bên dưới nhìn xem.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 147

CỬU HUYỀN PHONG

Khi Ma Quân tới thì mọi người đang nghỉ ngơi ở lầu một Tàng Điển Các, Dịch Huyền bỗng nhiên ngước mắt nhìn ra bên ngoài, hắn ẩn ẩn cảm nhận được cái gì.

Cùng lúc đó, Vu Phong Hải cũng đứng lên: “Có ma khí.”

Mọi người vừa nghe thấy lời này liền không khỏi bắt đầu hoảng loạn lên.

Tưởng rằng ma đã bị tiêu diệt hết, lại có ma tới sao?

Dịch Huyền nắm lấy Trọng Minh đao dẫn đầu đi ra Tàng Điển Các.

Thiên Cơ Môn chỉ có vỏn vẹn bốn tu sĩ, phải bảo vệ những người phàm nên không có người trông coi ở đại môn. Lại không có thủ vệ đại trân nên một loạt Ma Quân không chịu chút trở ngại nào mà tiến thẳng vào trong Thiên Cơ Môn,  những gì trên đường đi của chúng đều bị phá hủy sạch sẽ.

Khi Dịch Huyền ra tới bọn chúng đang hướng lên Cửu Huyền Phong.

“Rốt cuộc nhìn thấy tu sĩ.” Mấy tên Ma Quân nhìn thấy Dịch Huyền cùng với Vu Phong Hải đi theo ở phía sau thì càng trở nên hưng phấn.

Vu Phong Hải đứng ở phía sau Dịch Huyền, nhíu mày nhìn năm tên Ma Quân ở đối diện, tình huống không đúng lắm.

Người Vô Âm Tông tránh rịt ở trong tông phái, Thiên Cơ Môn cũng không có người, ma vật có thể tự do dùng đường di chuyển không ai ngăn cản, vì sao lại ba lần bảy lượt xông vào Thiên Cơ Môn?

Cũng không có khả năng vì những người phàm đang lánh nạn ở Thiên Cơ Môn, ăn tu sĩ sẽ được lợi gấp nhiều lần ăn người thường.

Số ma vật này là đang nhắm vào Thiên Cơ Môn.

Đọc

Không Cần Loạn Ăn Vạ – Chương 146

THIÊN CƠ MÔN BỊ VÂY KHỐN

Khi tin tức Ma giới tràn vào các thành truyền đến thì mọi người còn đang đợi hai người cuối cùng ra khỏi Luân Chuyển Tháp.

“Có thể lên tới tầng thứ tám là đã rất không tồi rồi, hiện tại bọn họ sẽ ở trên đó một thời gian dài như vậy, thực lực nhất định sẽ tăng lên rất nhiều.” Tông chủ Đan Tông nhìn hai điểm sáng trên tầng tám nói.

Thế sự thật khó lường, trước tông môn đại bỉ ai cũng nghĩ Côn Luân sẽ là người chiến thắng, không ngờ cuối cùng lại bị một tông phái sắp phế tông đè đầu cưỡi cổ.

“Nếu có thể tìm được thông đạo lên tầng thứ chín, leo lên đó mới tính là nhân tài.” Tông chủ Ngũ Hành Tông nói, “Cũng không phải chưa từng có đệ tử Côn Luân lưu lại tầng tám một năm.”

Liên Liên nghe cha mình nói như vậy thì vô cùng không hài lòng, lúc nào cũng muốn lấy lòng Côn Luân, chưa bao giờ nghĩ đến việc tìm cách nâng cao năng lực của bản thân.

Phong Trần đạo nhân không hề để ý đến lời của tông chủ Ngũ Hành Tông, ông cúi đầu nhìn truyền tin ngọc điệp trong tay, mặt đột nhiên biến sắc: “Có ma vật xâm lấn.”

Mọi người vừa nghe đến từ “Ma” thì tâm cảnh giác đồng loạt nhấc cao, chúng đệ tử đều nhìn về phía Ma giới ở bên phải nhưng chỉ phát hiện ma khí dao động, không có một bóng ma vật nào xuất hiện.

Lúc này các tông chủ khác cũng lần lượt nhận được tin khẩn truyền tới, mỗi thành trấn đều có ma ập đến, các trưởng lão và đệ tử lưu lại tông môn đều ra cửa diệt ma, nhưng khi phát hiện ra số lượng ma vật cực lớn tràn vào mới nhận ra tình hình không đúng, tức tốc truyền tin khẩn cho tông chủ đang ở bên ngoài Luân Chuyển Tháp.

“Trở về các tông phái ngay lập tức.” Phong Trần đạo nhân nét mặt nghiêm trọng nói, “Trấn áp ma vật.”

“Làm sao có thể có nhiều ma vật như vậy không một tiếng động xuất hiện ở tu chân giới?” Tông chủ Hợp Hoan Tông Ngô Nguyệt không thể nghĩ ra, bọn họ đều cho rằng nếu ma giới có dị động thì chắc hẳn sẽ ở chỗ Luân Chuyển Tháp, thế nên bọn họ mới dẫn nhiều tinh anh đệ tử đến đây như vậy.

Đọc
error: